Spirit team, cảm giác mất kết nối, nỗi sợ sai, buông bỏ kỳ vọng

Spirit team, cảm giác mất kết nối, nỗi sợ sai, buông bỏ kỳ vọng

(trích thư)

***

Mình trích lại bức thư update mà một bạn đã gửi đến Hòm Thư Hạnh Phúc vài tuần trước. Hi vọng mọi người đọc thư cũng tìm thấy một vài thông điệp mình đang cần nghe tại thời điểm này hen

[Thư đầu: https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/1546409952957482]

***

[Update]

'Chị Phương ơi, em nghĩ là mình đang dần đi qua giai đoạn nặng nề lần trước, có nhiều vỡ ra trong em và cho em thêm những góc nhìn mới, nên hôm nay em update cho chị case của em nhé

Sau khi viết thư cho chị lần trước thì em đã off hẳn 1 tuần đi ra biển. Em ngắt kết nối gần như với mọi thứ, kể cả với spirit team trong suốt chuyến đi. Cho đến ngày cuối cùng khi em đang ngồi chill ở quán nhỏ, em bất ngờ nghe được bài hát "ruột" của em và spirit team. Khoảnh khắc đó em gần như bật khóc, lúc đó mà em ở một mình chắc em khóc huhu luôn rồi, mà ở nơi công cộng nên em kìm lại, chỉ rơm rớm nước mắt thôi. Bài hát này cũng khá lâu rồi và không quá phổ biến ở VN, nên em không ngờ là em đi đã đi một nơi rất xa, hẻo lánh như vậy, tưởng rằng sẽ chỉ có một mình, mà hoá ra, em vẫn luôn nằm trong vòng tay yêu thương của spirit team.

Mà chắc vì em không muốn nói chuyện và kết nối, nên mọi người giải đáp những câu hỏi của em qua bài hát và short-cut video từ các bài phỏng vấn.

Khi em đã có thể bình tĩnh và nhìn sâu vào những cảm xúc và trải nghiệm nặng nề của mình, em nhận ra rằng em đã luôn sống vì người khác, nên em không thể chấp nhận được nếu em không fit in vào những hình mẫu sẽ khiến những người thân thiết, yêu thương em sẽ thất vọng. Một bài học mà cứ đến hẹn lại lên, mỗi lần lại bóc tách sâu hơn. Những lần trước vì hận thù, vì sợ xã hội không chấp nhận, vì sợ những người xung quanh thất vọng, lần này rút xuống những người yêu thương bao gồm spirit team. Nên dù biết có những thứ không phù hợp với mình, em vẫn nắm mãi chẳng buông. Em không buông được công việc mơ ước của nhiều người vì điều đó khiến bố mẹ hãnh diện, không buông được vai trò "con ngoan, trò giỏi" của spirit team vì em sợ họ thất vọng. Em đã cố gắng gồng mình để xứng đáng với tình thương mà mọi người dành cho em.

Mà thật ra em tự áp lực cái calling trong em vậy thôi chứ spirit team nhà em nói rằng, nếu em hỏi mong muốn của họ là gì, họ chỉ muốn em hãy sống tự do theo cách mà em muốn, sống đúng với con người và bản thể thật của em, dù em có xà lơ, ngang ngược, nổi loạn, cái nư cà giật cà hẩy, hay như thế nào họ vẫn chấp nhận và yêu thương em.

Em kể chuyện ngoài lề một xíu, hôm trước lúc đọc case của bạn bị bạo lực học đường mà chị có share, em ước gì mình có thể nắm tay bạn ấy đi một đoạn trong hành trình của bạn, có lẽ vì em đã đi qua dư chấn và thù hận của bạo lực học đường nên đâu đó, em có thể hiểu đoạn đường làm lành, khâu vá lại chính mình đau đớn thế nào. Nhưng đi qua những điều đó rồi, dù kết quả không đến nhanh nhưng em nghĩ hoàn toàn xứng đáng, em nhận được là một phiên bản lành lặn hơn, bình thản kể về nó mà trước đây em không dám đụng vào, và em gặp được những người lạ dần thành thân quen, họ nhìn thấy và yêu thương em mà em chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Em hy vọng rồi bạn cũng sẽ tìm được những điều tuyệt vời đó. Nhưng quay về với thực tế, với luồng công việc hiện tại, em còn chưa handle nổi chính mình nên em không thể hỗ trợ gì ngoài việc gửi niệm lành cho hành trình của bạn.

Cuối tuần trước em cũng gặp một số case biết là mình có thể giúp, mà lực bất tòng tâm, việc đó cũng khiến em nhìn thẳng và chấp nhận sự thật về công việc hiện tại của mình, dù đó là vị trí và công ty là mơ ước của bao người, sau những chiến thắng ở các dự án, dù có cảm giác tự hào lúc đầu, nhưng sau đó em cảm thấy trống rỗng. Đạt được cái này, cái kia, ừ cũng hay đó, rồi sao nữa? Em không tìm được câu trả lời. Rồi khi nhìn qua một con đường khác, không quá rõ ràng, trước mắt chỉ thấy gian truân vì không kiếm ra tiền liền, không khiến người thân tự hào, nhưng hình dung những gì em có thể làm được với nó, em cảm thấy thỏa mãn và 'như vậy là đủ'.

Chắc là, em sẽ take a leap và quay lại với vùng đất đã mọc đầy rêu của em một ngày không xa, khi em gom đủ lúa để xây cái tổ hợp các quán trà đạo, trà chanh chém gió, quán nhậu, tụ điểm cho những đứa như em

Em cảm ơn chị Phương thiệt nhiều vì đã đọc và lắng nghe em cái lần mà em chông chênh dữ quá.

Cảm ơn chị vì đã ở đây và là mentor của em từ những ngày đầu tiên em quay về để học cách yêu thương và là mình '

[kết thư]

***

Mọi người có thể gửi tâm sự, chia sẻ, thắc mắc, đóng góp ý kiến cho mình về địa chỉ: unravel.mailbox@gmail.com nha, hòm thư vẫn luôn mở .

Previous
Previous

Next
Next

Q&A: Thức tỉnh tâm linh, overthinking, thông điệp từ guides