Con đường ‘làm nghề' (phần 2): ‘Working state' và chuyện tiền bạc

☽ Con đường ‘làm nghề' (phần 2): ‘Working state' và chuyện tiền bạc
-------
Phần 1 mình đã nói về năng lượng, chuyện nhiễm năng lượng và trách nhiệm của người làm tâm linh trong việc giữ năng lượng của mình ổn định khi làm việc với khách hàng. Mình ghi tựa đề của chuỗi bài này là ‘con đường làm nghề’ tuy là trong suy nghĩ chỉ hi vọng rằng những chia sẻ từ công việc mình đang làm có thể giúp cho các bạn cũng đang đi trên con đường tâm linh phần nào, nhưng nhiều bạn nhắn tin bảo là dù không làm nghề này thì những thứ đó cũng giúp mọi người trong các lĩnh vực khác, nghe vậy mình thấy rất vui và cám ơn mọi người nhiều lắm vì đã dành thời gian đọc các bài viết của mình! ❤️

Sau bài hôm trước, có mấy câu chuyện mình muốn kể thêm ở dưới và cũng là lí do mình viết tiếp phần 2 này.

Thường thì chúng ta chỉ hay nghĩ tới việc chuẩn bị không gian sao cho ‘tâm linh' nhất có thể với đá, xô thơm, bàn thờ, các vật phẩm phong thủy, v..v., tuy nhiên có một thứ ít khi được nhắc tới nhưng lại là yếu tố quan trọng nhất nhất khi làm việc, đó là trạng thái - mình hay gọi là ‘Working State'. Đây là trạng thái phải được chuẩn bị trước khi chúng ta gặp khách hàng để dọn dẹp tâm trí, clear mọi suy nghĩ xáo trộn hay những cảm xúc mạnh, và vào trạng thái sẵn sàng để tiếp nhận. Mình nói tới ‘working state' là vì nó liên quan tới hai thứ:

1) Rất nhiều người vừa làm một công việc chính và làm tâm linh là công việc phụ, nhiều khi nghĩ là làm chơi cho vui để kiếm thêm thu nhập. Chuyện này cũng không sao hết, nhưng vấn đề là sẽ tới một lúc chúng ta không thể kham hết tất cả mọi thứ. Năng lượng từ công việc bên này sẽ ảnh hưởng tới năng lượng của công việc bên kia. Chỗ này vừa dẫn tới việc bị kiệt sức, psychic burnout, như phần trước mình viết nhưng một thứ khác đó là nó sẽ ảnh hưởng chất lượng thông tin chúng ta mang xuống.

Đôi khi chúng ta quên mất rằng bản thân mỗi người luôn luôn là một phương tiện (vessel) dù chúng ta có nhận thức được điều này hay không, và luôn luôn có các năng lượng và các dòng tư tưởng với những hệ ý thức khác nhau, độ sáng tối khác nhau thông qua chúng ta để được thể hiện ra. Do đó, đằng sau việc chúng ta nghĩ rằng mình chỉ tranh thủ 30 phút xem bài cho khách (mình ví dụ vậy) thì trong không gian đấy, chúng ta có sự giao thoa với các dòng tư tưởng, nhận thức vô hình. Và nếu không có sự chuẩn bị trước về mặt tâm tưởng, trạng thái - ‘working state' - và nếu cơ thể vật lí, cảm xúc đã đang bị quá tải từ công việc chính thì ví như cành củi bị ướt đánh lửa mãi mà củi không bén, lửa không lên. Chúng ta, một phương tiện, một kênh dẫn bị ẩm, chúng ta chưa dọn đường trước, không nâng được tần số rung động lên thì những năng lượng chúng ta sẽ kết nối sẽ ở tần số nào?

Câu chuyện mình muốn kể là của hai bạn học viên, đều liên quan tới việc có những giai đoạn khi năng lượng đang bị thấp, các bạn bỗng dưng nghe thấy trong đầu hoặc được báo trước về những cơ hội mang lại giá trị vật chất lớn. Đây là những cám dỗ mình nhắc tới trong phần 1, và nếu nhìn xung quanh mọi người sẽ thấy những chuyện này xảy ra rất nhiều. Nhiều khi chúng ta cứ nghĩ là do Thánh, thần độ nhưng Thánh thần nào mà lại chỉ hướng con người khởi thêm lòng ham muốn lợi lộc tiền bạc, vật chất như vậy? Chúng ta sẽ phải tự hỏi xem sự đánh đổi ở đây là gì? Và thực sự là gặp chuyện như vậy chúng ta lại có dịp để tự vấn lại xem mục đích cuối cùng khi chúng ta làm công việc này là gì? Chúng ta đang phục vụ ai, hướng tới điều gì, đấu tranh vì cái gì? Chọn mặt trắng hay đen, con đường nào cũng đều có cái giá phải trả hết.

2) Hầu như ai mới bước chân vào nghề đều sẽ bị loay hoay trong việc thế nào là đủ: nên tính phí hay không? Nếu tính phí thì nhiều hay ít, bao nhiêu là vừa? Và gần như 90% những người làm tâm linh mình biết, tính cả bản thân mình, đều có những tổn thương rất lớn về việc học cách đón nhận. Chúng ta có thể cho đi tất cả những gì mình có nhưng lại thấy rất khó khăn khi phải mở lời nói về bản thân hay nhận lại những gì mình xứng đáng được nhận. Nói đến chuyện tiền bạc trong tâm linh là một chủ đề rất nhạy cảm, vì tuy rằng bản thân tiền bạc không hề xấu, nó chỉ phản ánh giá trị trao đổi năng lượng nhưng chúng ta ngại nói đến nó vì nó chạm tới tất cả những phần tổn thương sâu nhất về giá trị bản thân, self-worth, self-esteem, chạm tới cả những ám ảnh về những sự mất mát, đánh đổi trong quá khứ, và có thể khơi lên những lời thề nguyền về sự khổ hạnh mà chúng ta đã mang theo từ những cuộc sống trước.

Tuy nhiên, một thứ đã giúp mình rất nhiều trong việc dần dần dịch chuyển được suy nghĩ ấy và học cách mở lòng đón nhận hơn là đến từ việc nhìn thấy những hạt mầm mình đã gieo ngày nào đã bắt đầu nảy thành cây. Mình nhận ra rằng thế giới này cần nhiều healers với cái tâm sáng cũng giống như càng những nơi tối tăm nhất lại càng cần tới ánh đèn nhất. Những thứ mình đã nhận lại được còn hơn cả chuyện tiền bạc vật chất rất nhiều. Đó là tình cảm, tình thương, là việc nhìn thấy từng người ngày càng vững tâm hơn, nhìn thấy mọi người cũng bắt đầu gieo hạt và lan tỏa - đây mới là sự trù phú thật sự. Và rồi mình cũng nhận ra có những thứ không thể đo đếm được bằng các con số, rẻ hay đắt là một thứ rất chủ quan, do vậy quan trọng là bạn cảm thấy đủ là được. Chúng ta không cần phải bán rẻ bản thân để rồi làm việc trong tâm thế bức bối và vô tình tạo ra một sợi dây ràng buộc, một ‘món nợ' giữa mình và người khác; nhưng lại càng không nên làm việc chỉ vì tiền bạc, tiếng tăm vì nó sẽ thu hút rất nhanh các năng lượng tối mang tới những cám dỗ như mình kể ở trên.

☽☾☽

Có rất nhiều thứ chúng ta phải ‘dọn đường' khi bắt đầu đi trên con đường này và nó cũng không phải là một con đường dễ đi. Đằng sau thứ tưởng là hào nhoáng của các ‘khả năng tâm linh' thì nó sẽ làm trồi lên hết tất cả những nỗi sợ, những tổn thương cũ; có bao nhiêu phần tối, phần chìm thì bị ánh sáng chiếu rọi thẳng vào; sẽ có rất rất nhiều thời điểm chúng ta không biết mình phải làm gì tiếp theo; rất nhiều khi cảm thấy bị nhấn chìm trong sự cô đơn, tuyệt vọng, v…v. Để thay cho lời kết bài, mình trích lại câu nói của spirits trong buổi channelling hôm nay. Mọi người bảo là: ‘Con có thể giận dữ với sự bất công ở thế giới ngoài kia; con có thể chán nản, thất vọng; có thể buồn, có thể khóc, v..v. Nhưng đừng bao giờ để mình bị mất niềm tin và hi vọng. Thiếu đi niềm tin chúng ta sẽ không còn gì cả. Con phải tin rằng ở sâu bên trong mỗi người đều là một hạt giống thiện lành. (Chỗ này mình để nguyên văn vì dịch ra hơi bị mất ý): We have to love people. Love humanity. We have to learn to trust that deep down, people are good. Without this faith and this love in humanity, we are left with nothing’).

Đây cũng là điều duy nhất mình mong rằng tất cả những ai làm nghề đều có thể từ trên tinh thần này để bước ra ngoài với thế giới.

❤️❤️❤️

Phương

☽☾☽

Đọc thêm:

‣ Phần 1: Con đường ‘làm nghề' (phần 1): kiệt sức, psychic burnout
https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid0VxEa9eKTojPKHfc51zBUw9SQqvvJg2UNAmq6qHiV6dXZXUZTHTiJjMLwWMoMfU8Vl

‣ Bài cũ 'Nút chặn về việc đón nhận':
https://www.facebook.com/PhuongNgo.ChannelingSpirits/posts/pfbid0KiMF2JRwVVxz9nBX9ikEkGqKmcQJnw7BCqn3HmoVnRjCweW5JXvPuFRUNWCq9XcJl

Previous
Previous

Con đường ‘làm nghề' (phần 1): kiệt sức, psychic burnout

Next
Next

- 'Không bám chấp'