Con đường ‘làm nghề' (phần 1): kiệt sức, psychic burnout
Mình định để những thứ này để làm thành một workshop nhỏ nói cho nhanh, nhưng chắc mình chia nhỏ thành các bài viết thế này để tiếp cận được tới nhiều bạn hơn vì không phải ai cũng vào nghe được trực tiếp.
Mình làm việc nhiều với các bạn cũng làm tâm linh mà chủ yếu là tarot readers và healers, cả khách hàng lẫn học viên và thấy đi thấy lại một vài vấn đề của mọi người như thế này:
- Bị kiệt sức sau khi làm việc với khách
- Bị burn out sau một thời gian làm nghề
- Sợ bị nhiễm năng lượng, bị vong theo
- Bị lạc đường, không biết mình có đang đi đúng hướng hay không
- Bị mâu thuẫn giữa việc vừa muốn giúp người khác nhưng vừa cảm thấy có gì đó chưa đủ
- Bị mâu thuẫn niềm tin giữa việc ‘làm tâm linh thì không được lấy tiền' và do đó phải có một công việc tay trái để support công việc tâm linh
- Khó khăn trong việc thể hiện bản thân
Bài này chắc mình nói đến ba thứ đầu tiên là chuyện năng lượng, kiệt sức, burnout hay nhiễm năng lượng trước.
1. Ở thời điểm này khi ai cũng có thể học để trở thành tarot reader, healer, ai cũng nhận là mình có thể dẫn kênh, nhận thông điệp, xem tiền kiếp, ai cũng có thể nói về tâm linh trên social media thì đúng là với những ai bắt đầu bước chân vào con đường này, nhiều khi chúng ta bị cuốn theo suy nghĩ là làm sao để càng nhiều người biết đến mình nhanh nhất càng tốt. Nhưng mình sẽ nói với bạn là đi nhanh không có nghĩa là đi được lâu, đó cũng là thứ làm cho những ai làm nghề sau một thời gian lại phải ‘lên núi' ở ẩn, (mình hay dùng từ là ‘khô máu') rất nhanh vì mở nhanh quá, phát triển nhanh quá trong khi nền tảng, cái gốc chưa đủ vững.
Để biết một ai có vững không thì không thể chỉ nhìn vào các con số trên mạng mà chúng ta phải thực sự tune in xem họ đang ở đâu: họ có năng lượng ổn định không, có grounded không, có duy trì thói quen thiền định, quán chiếu với bản thân không; có điểm lùi, điểm chậm lại để lấy lại cân bằng không. Nhiều khi nhìn những bạn ra videos liên tục, làm việc với khách liên tục, networking thường xuyên, chưa kể nếu có gia đình thì còn là những công việc đời thường nữa, mình cứ tự hỏi liệu mọi người có thời gian dành cho bản thân vào lúc nào, đấy là chưa nói tới việc có thời gian thiền không. Nếu không đủ grounded, đủ cân bằng lại thì một lúc nào đấy tất cả cơ thể sẽ bị shut down, cháy cầu chì.
2. Nếu bất cứ ai làm nghề này mà duy trì được một thói quen về lại trạng thái cân bằng, thiền định, quan sát và làm việc với phần tối thì điều này đã quyết định tới 60-70% tâm thế trong quá trình làm việc với khách rồi. Nó rất quan trọng bởi vì đây là mức năng lượng sàn (baseline energy) và sẽ ảnh hưởng tới cách chúng ta tương tác năng lượng với khách và cả những năng lượng vô hình mình sẽ kết nối. Tiếp đó mới nói tới các phương pháp bảo vệ như tạo vòng tròn, tác ý năng lượng, v..v. sau. Còn nếu không thì đó là quy trình ngược, dù có tạo ra một trăm lớp bảo vệ mà năng lượng mình vẫn nặng, vẫn có lỗ hổng, vẫn có những dục vọng, cám dỗ thì đôi khi chính năng lượng của người reader lại ảnh hưởng ngược lại lên khách hàng. Đây là trách nhiệm của người làm nghề là vậy.
3. Làm công việc về tâm linh sẽ mệt khi cơ thể vật lí chưa quen với sự thay đổi về tần số rung động và nhận thức, nhưng sự mệt này sẽ khác so với cảm giác mệt khi kết nối với một dòng (stream) năng lượng tối. Chúng ta đừng nghĩ là cứ ai bảo là mình có khả năng tâm linh thì tự khắc mình tin ngay những lời họ truyền đạt lại là của các thiên thần - hoàn toàn không phải vậy đâu. Nếu tình trạng bị mệt, rút kiệt sức, burn out này diễn ra thường xuyên thì chúng ta phải xem lại:
- Trước tiên là mình có một duy trì được một thói quen để cân bằng lại năng lượng thường xuyên không? Thiền là cách tốt nhất, và grounding, kết nối với cơ thể.
- Sau đó, mình có ý thức về những triggers, shadows của mình không? Có ngồi lại và quan sát nó không?
- Nếu có hai thứ đó mà mình vẫn bị burn out, vậy lại phải xem tiếp mình có bị mất cân bằng trong việc cho - nhận không? Có bi liên tục cảm giác phải cho đi, phải ‘ON', phải xuất hiện liên tục mà không có thời gian sạc lại cục pin của mình không?
4. Cuối cùng, chúng ta phải thực sự trung thực với bản thân về động cơ khi mình bắt đầu làm công việc này vì nó sẽ quyết định việc bị ‘nhiễm năng lượng xấu’ của khách hay không. Sẽ có những cám dỗ xảy đến mà nếu không xác định rõ mục đích cuối cùng mình muốn hướng đến là gì thì chúng ta rất dễ bị đi chệch hướng. Nhiều khi ‘năng lượng xấu' mà mình bị nhiễm không đến từ khách đâu mà đến từ các thực thể vô hình mang tới những cám dỗ để khiến chúng ta lại càng thêm ảo tưởng về bản thân cơ
-----
Mình không thể nói hết được tầm quan trọng của việc phải giữ cho hai chân chạm đất và cái đầu tỉnh táo. Không phải cứ làm tâm linh là phải bay bay thì mới là tâm linh. Khi nghiêm túc ngay từ đầu thì dù có đi chậm nhưng với cái gốc vững, dù lúc đầu có thể hơi mơ hồ không biết con đường này sẽ dẫn mình đi đến đâu nhưng cứ từ từ dần dần từng bước một, mình sẽ được điều chỉnh để đi cho đúng hướng.
Phương