Bạn có bỏ quên một điều gì trong to-do-list cuối năm không?
Bạn có bỏ quên một điều gì trong to-do-list cuối năm không?
Mình đang ngồi trong Zoom với một bạn. Bạn ấy là hội viên của group Slow Down, mỗi hội viên có 2 buổi gặp 1-1, mọi người muốn nói chuyện, tâm sự, hỏi han gì cũng được.
Tuần trước bạn ấy nhắn mình hẹn ngày giờ. Thế rồi 5 phút trước giờ hẹn, bạn ấy nhắn tin bảo: ‘Chị ơi hôm nay chị không cần tư vấn hay lắng nghe gì cả đâu. Mình cứ vào Zoom nhưng chị cứ làm việc của chị, em đọc sách với học đan len. Em chỉ cần một ai đó dành thời gian cho em thôi. Từ bé tới giờ chưa có ai là dành thời gian cho em cả, và em muốn trải qua cảm giác đấy để được thấy mình quan trọng ấy chị…’.
:(
Mình và bạn ấy tắt tiếng, tắt camera. Chắc bạn ấy đang ngồi đọc sách đan len còn mình vừa thiền xong rồi viết post này.
…
Có nhiều thứ mình muốn nói muốn viết lắm, nhưng viết xong lại xóa, thiết nghĩ nói nhiều cũng chẳng để làm gì.
Cũng chỉ còn hơn một tuần nữa là hết năm cũ. Có thể bây giờ ai cũng đang bận rộn quay cuồng làm nốt việc, chạy nốt deadline cuối năm; hoặc đang điểm lại năm cũ, lên kế hoạch cho năm mới, v…v
Sau khi đọc xong bài này, nếu được mình chỉ mong bạn có thể thêm vào một điều trong to-do-list có thể đã rất dài, đấy là: nhắn tin, gọi điện hỏi thăm một người bạn lâu ngày chưa nói chuyện, hoặc dành chút thời gian gặp gỡ những người bạn quý mến mà có lẽ sợi dây liên lạc đang ngày càng thưa thớt dần, vì lí do ai cũng đang tự nói với mình là ‘Ai mà đang chẳng phải quay cuồng với cơm áo gạo tiền…’
Hãy hỏi thăm xem họ đang thế nào, ngồi cạnh họ với sự hiện diện trọn vẹn. Không điện thoại, không chụp ảnh, không check in. Đôi khi, chỉ một lời hỏi han, một cuộc trò chuyện đơn giản, hay chỉ cần hai đứa mang hai cuốn sách ra quán cafe cùng đọc trong một tiếng cũng đủ để làm ấm lòng và gắn kết những mối quan hệ người với người đang rất cần được nuôi dưỡng <3
Mình nói câu này như bà già 80 tuổi sắp gần đất xa trời, nhưng thật sự là những ký ức quý giá được tạo ra cùng nhau mới là thứ mà khi càng lớn (càng già?), chúng ta lại càng thấy nó như là những báu vật thỉnh thoảng giở ra ngắm nghía trong những phút chạnh lòng… <3