Câu chuyện em bé được bố báo trước về ngày mất
Câu chuyện em bé được bố báo trước về ngày mất
Hôm qua hàng xóm nhà mình sang tặng chocolate Noel. Cả hai nói chuyện hỏi han xem ngày mai Noel đi đâu làm gì không. Bạn đó mới kể là anh họ mới mất hôm qua nên cả gia đình năm nay chắc không tổ chức ăn uống gì to cả. Anh đó mất vì ung thư, đang điều trị 2 năm nay rồi nhưng mấy hôm trước phải vào viện cấp cứu thì mới phát hiện ra là bị thêm cả ung thư gan mà trước đó bác sĩ không biết. Bị di căn nặng nên bác sĩ khuyên cả nhà đưa vào khu chăm sóc xoa dịu (palliative care) luôn, khu này thường dành cho bệnh nhân biết là sắp mất để họ được bình an nhất về thể chất lẫn tinh thần trước khi chuyển giao sang bên kia. Được vài ngày thì ảnh mất.
Xong cái bạn hàng xóm kể tiếp, ‘Mày biết gì nữa không, có chuyện này crazy cực. Con ảnh, thằng bé 5 tuổi, cách đây hai tuần (trước khi ảnh đó phải vào khu chăm sóc xoa dịu), cả nhà đang bàn là sẽ làm party ngày 21 thì thằng bé hét ầm lên trong hoảng loạn, kêu là ‘Noooo!!! Daddy’s gonna die on the 23rd’ (Không được!! Bố sẽ mất vào ngày 23). Ảnh mất vào 2h sáng ngày 23. Mà bé đó bị tự kỷ nữa chứ.’
Nghe xong mình nổi hết da gà. Đó là dấu hiệu của cơ thể cho mình biết chuyện đó là sự thật. Thường xuyên khi channelling, khi mình dịch được một ý khó thì spirits cũng hay confirm lại bằng dấu hiệu nổi da gà như vậy.
Không phải lần đầu mình nghe mọi người kể chuyện được báo mộng, hay nằm mơ thấy chuyện gì là vài ngày sau chuyện đó thành sự thật. Nhưng những chuyện liên quan đến bố mẹ, con cái như thế này càng làm chúng ta hiểu về tình yêu, tình mẫu tự xuyên ‘biên giới’. Sự giao thoa giữa thế giới vật chất và thế giới linh hồn đúng là chỉ được ngăn cách bởi một tấm màn về tâm trí và niềm tin.
・Linh hồn của bố em bé hẳn là đã rất lo nếu con được nghe tin từ người khác nên đã dặn dò, chuẩn bị tư tưởng trước cho em về ngày mất của mình.
・Các bé bị tự kỷ hay được xã hội gọi là bị ‘bệnh’, nhưng tự kỷ không phải là bệnh. Các bé tự kỷ nhìn thế giới ở một spectrum (biên độ) khác với người ‘bình thường’, nếu không muốn nói là một phần lớn nhận thức của các bé được neo (anchor) lại trong thế giới linh hồn nên sẽ cần nhiều thời gian hơn để integrate với cơ thể và cuộc sống ‘bình thường’. Sự kết nối bản năng và tự nhiên của bé, cộng với bé mới chỉ có 5 tuổi cũng là điều kiện thuận lợi cho bố bé báo trước cho bé.
・Sợi dây kết nối về linh hồn sẽ vẫn tồn tại mãi ngay cả sau khi bố bé qua đời.
...
Trong phần lớn trường hợp, cũng vì lo người bệnh sắp mất bị mất tinh thần mà người nhà thường tránh nói sự thật bệnh tình cho họ. Nhưng linh hồn của người sắp mất ý thức rất rõ thời gian còn lại. Những nguyện vọng cuối cùng của người sắp mất cũng là được nhìn thấy con cháu lần cuối, được giải quyết những ‘nợ nần’ còn dang dở, và những người mà khi còn sống họ lo lắng quan tâm nhiều nhất thì khi gần qua đời, họ cũng mong có thể sắp xếp ổn thỏa về tinh thần cho những người này. Sau khi qua đời, nếu người thân ai nhạy cảm về tâm linh thì cũng sẽ cảm nhận được những lời động viên ngược lại rằng họ ổn, đừng lo lắng, để con cháu được yên tâm.
Chúng ta có một sự kết nối bẩm sinh, bản năng với thế giới linh hồn sâu sắc hơn rất nhiều so với những gì lý trí chúng ta nghĩ rằng mình cần phải hiểu thì mới tin được.
Và vì thế mà kết nối với linh hồn không phải là thứ chúng ta phải mang sách vở ra ra học ngày học đêm và nhồi nhét bằng lý trí... 80% quy trình chỉ là chuẩn bị được trạng thái đủ mở, đủ thả lỏng để các ‘dấu ấn năng lượng’ (impressions) được thấm xuống mình như tờ giấy thấm mực thôi. Công việc của mình là nhà ngoại cảm cũng chỉ là người trung gian, dịch các dấu ấn năng lượng (impressions) sang… tiếng người cho bạn, như một bộ chuyển ngữ mà thôi chứ không có gì kỳ bí mê tín dị đoan như mọi người thường hay sợ khi nói về tâm linh đâu
Phương