Bài học linh hồn về bản sắc cá nhân (Identity)

Bài học linh hồn về bản sắc cá nhân (Identity)

Theo dòng sự kiện đang hot là đám hỏi của con trai tỷ phú và Á hậu, mình thấy đây đúng là case study cho bài mình viết hôm trước về bài học linh hồn của người giàu. Post này chúng ta bàn ngoài lề một tẹo ở khía cạnh tâm linh thôi nha!

☼☼☼

Mình hay nhìn những người nổi tiếng ở nhiều lĩnh vực khác nhau và tự hỏi linh hồn của họ đang muốn học bài học gì nhỉ khi lên kế hoạch cho những hoàn cảnh như vậy. Nhiều trường hợp phải quan sát lâu hơn, nhưng có những trường hợp thì để ý một tẹo là nhận ra một vài mô thức bài học chính.

Như hai bạn trẻ vừa làm đám hỏi, mình tin một trong những bài học linh hồn là học cách định hình được ‘Identity’ (cá tính, bản sắc cá nhân). Cũng không chỉ có hai bạn ấy đâu mà bạn khách ở bài hôm trước mình đã viết cũng mang mô-típ bài học tương tự. Khi đặt trong hoàn cảnh mà tên riêng của mình phải đi kèm với một định danh (title) thì người khác mới biết mình là ai (ví dụ: Á hậu, con trai tỷ phú, v..v), thì để xác định được cá tính (Identity) riêng của mình, linh hồn cần một nội lực rất lớn. Định danh giống như chiếc vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, vừa là áp lực, cũng vừa là bài test về sức mạnh ý chí.

Việc hai bạn ấy còn rất trẻ (25 và 22 tuổi) cũng là yếu tố khiến cho việc định hình cá tính riêng trở nên khó khăn hơn. Những người trẻ bình thường (ý là không nổi tiếng, không được truyền thông để ý quan tâm) ai cũng phải trải qua khủng hoảng tuổi thanh thiếu niên, thường là cho tới năm 25 tuổi, để hiểu mình là ai, mình có khả năng tài năng gì, quan trọng hơn đó là cho phép mình được thử và được mắc sai lầm. Nhưng bây giờ trở thành tâm điểm chú ý, không những quá khứ bị đào xới mà mọi hành tung trong tương lai cũng sẽ được (hay bị?) soi kĩ hơn. Rồi còn phải vượt qua cái bóng mà định danh (title) đó khoác lên người mình: ‘Nếu không phải là con của ABC, nếu một ngày mình không còn sắc đẹp nữa, thì mình là ai?’

Nó giống như là chiếc vương miện làm bằng kim cương nhưng không thể đem ra tiệm vàng bán lấy tiền cho nhẹ đầu được! Muốn nhẹ thì phải vứt hết title đi nhưng mấy ai đang đeo kim cương mà bảo họ vứt đi được, vậy nên dù nặng đôi khi vẫn phải cố mà đeo.

☼☼☼

Mình có đứa bạn cũng khá nổi tiếng một thời. Mấy lần đi ăn với nó, cả buổi vài lần phải dừng câu chuyện lại vì có bạn trẻ chạy ra xin chữ ký. Mình hỏi nó có thấy phiền không, nó bảo không phiền về chuyện bị xin chữ kí nhưng chỉ thấy áp lực. Mỗi lần ra đường cứ phải để ý ăn mặc tóc tai để giữ hình ảnh chứ không có chuyện hôm nào không có mood thì ăn mặc bèo nhèo được.

Đây cũng là mô típ bài học thứ 2 mình viết trong post trước, đó là sẽ phải chấp nhận việc khi mình cởi bỏ hình tượng thì sẽ có những người không thích phiên bản ‘thật’ của mình. ‘Thật’ với mình, nhưng chưa chắc đã là thật với họ. Có bao nhiêu người nổi tiếng dám sống thật là chính mình đâu? Hầu hết họ đều có ít nhất 2 con người, hai persona: một con người khi xuất hiện trước công chúng, và một con người sau ánh đèn. Chúng ta thần tượng ai đó chưa chắc đã vì persona thứ hai của họ. Quyền lợi càng lớn thì càng có nhiều thứ phải cân nhắc có nên đánh đổi không, trong đó có tự do.

Chẳng tự do nào lớn bằng tự do khi được độc lập tự chủ, như câu tuyên ngôn của Bác Hồ nhỉ.

Bác nói về khát vọng Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc trong thời kỳ đất nước còn đang chiến tranh, nhưng bây giờ thời bình thì chúng ta lại đối diện với cả ba thứ đó ở mức độ cá nhân!

Phương

Previous
Previous

7 Ngày Self-Care: Ngày 6

Next
Next

Nếu ngày hôm nay của bạn đang rất tệ, hãy đọc câu chuyện này